Lạm phát 2009 có thể dưới hai chữ số, vì sao?
Trong năm 2009, khi cả ba yếu tố tiền tệ, chi phí đẩy và cầu kéo không còn, chí ít là sẽ bị suy yếu rất nhiều, thì không có lý gì lạm phát sẽ cao ngất ngưởng ở mức hai con số Trong năm 2009, khi cả ba yếu tố tiền tệ, chi phí đẩy và cầu kéo không còn, chí ít là sẽ bị suy yếu rất nhiều, thì không có lý gì lạm phát sẽ cao ngất ngưởng ở mức hai con số
Quốc hội trong kỳ họp vừa qua đã tán thành mục tiêu kiềm chế giá tiêu dùng tăng dưới 15% trong năm 2009.Nhưng trong 10 nhiệm vụ được xác định, nhiệm vụ “theo dõi chặt chẽ, nâng cao chất lượng phân tích và dự báo tình hình trong nước và quốc tế”, lại được đẩy lên hàng đầu.
Điều này không ngoài mục đích chủ động xây dựng các phương án ứng phó, hạn chế những tác động bất lợi đối với nền kinh tế. Tuy nhiên, với những động thái quốc tế và trong nước gần đây, có những căn cứ chủ yếu sau đây để cho rằng, giá tiêu dùng khó có khả năng tăng ở mức hai con số.

Giá nguyên liệu trên thị trường thế giới hạ nhiệt

Thứ nhất, khủng hoảng tài chính thế giới đã, đang và sẽ còn đẩy giá cả hàng hoá thế giới chìm vào cơn sốt lạnh rất sâu, cho nên thị trường trong nước không thể không hạ nhiệt theo thị trường thế giới.

Trước hết, các số liệu thống kê của IMF cho thấy, nếu như năm 2003 giá nguyên liệu thế giới chỉ tăng 11,5%, thì 5 năm trở lại đây sốt nóng hầu như liên tục gia tăng: năm 2004 tăng 23,9%; năm 2005 tăng 24,2%; năm 2006 tăng 20,7%; năm 2007 tăng 11,9% và ước tính năm 2008 tăng kỷ lục 28,7%.

Thế nhưng, trước xu thế bắt đầu manh nha giảm từ tháng 8 vừa qua, tháng 10 IMF dự báo giá nguyên liệu thế giới trong năm 2009 sẽ chỉ giảm nhẹ 6,2%, nhưng chính trong tháng này giá nguyên liệu thế giới bất ngờ rơi tự do 21,6%, đầu tháng 11 định chế tài chính quốc tế này đã đưa ra một dự báo gây chấn động dư luận quốc tế rằng, giá nguyên liệu thế giới trong năm 2009 sẽ rơi tự do 21,4%.

Việc giá dầu mỏ thế giới liên tục giảm buộc giá trong nước cũng phải sớm giảm theo, còn giá những hàng hoá và dịch vụ có liên quan chẳng chóng thì chầy chắc chắn cũng sẽ buộc phải giảm theo.

Tất cả những điều nói trên có nghĩa là, thay vì bị lạm phát do chi phí đẩy ngày càng mạnh liên tục trong nhiều năm qua, việc giá nguyên liệu nhập khẩu sẽ còn tiếp tục giảm mạnh trong thời gian tới sẽ làm triệt tiêu nguyên nhân gây lạm phát đặc biệt quan trọng này.

Biểu đồ diễn biến giá dầu thô trên Sở Giao dịch Hàng hóa New York - NYMEX từ 1/11/2007 - 28/11/2008 (hợp đồng tương lai) - Nguồn: NYMEX

Xuất khẩu gặp nhiều khó khăn

Thứ hai, bên cạnh những tác động rất mạnh của việc giá cả thế giới rơi tự do như vậy, xuất khẩu hàng hoá của ta trong năm 2009 sắp tới chắc chắn sẽ còn gặp những khó khăn gay gắt hơn nhiều, cho nên cũng sẽ góp phần tạo ra sức ép giảm giá trong nước.

Sở dĩ như vậy là bởi lẽ, cùng với giá cả rơi tự do, nhập khẩu hàng hoá, đặc biệt là của các trung tâm kinh tế thế giới, những thị trường xuất khẩu hàng hoá chủ yếu của nước ta, sẽ “chạm đáy” với mức tăng trưởng “âm” 0,1% trong năm 2009 sắp tới, trong khi năm 2008 ước tính vẫn còn tăng 1,8%; năm 2007 tăng 4,5%; năm 2006 tăng 7,5%...

Về phương diện này, mặt hàng gạo xuất khẩu có lẽ là một thí dụ tiêu biểu nhất. Giá gạo thế giới liên tục giảm mạnh khiến hoạt động xuất khẩu ngày càng gặp khó khăn, tạo sức ép giảm giá trong nước ngày càng lớn.

Giá lương thực, thực phẩm tiếp tục giảm

Thứ ba, về phía thị trường trong nước, một tác nhân rất quan trọng gây lạm phát phi mã trong thời gian qua đã và sẽ tiếp tục được loại trừ.

Đó là, nếu quan sát những diễn biến của giá tiêu dùng trong 23 tháng (từ tháng 1/2007 đến tháng 11/2008) có lạm phát cao, 18 tháng đầu tiên là thời đoạn giá của nhóm hàng ăn và dịch vụ ăn uống liên tục tăng mạnh, cho nên tỷ trọng trong tổng mức tăng của giá tiêu dùng của nhóm hàng này đã từ 46,10% tăng lên mức kỷ lục 71,17%, nhưng từ đó đến nay đã liên tục giảm, cho nên tỷ trọng này hiện chỉ còn 67,95% (tỷ trọng tương ứng của 9 nhóm hàng hoá và dịch vụ còn lại là 53,90%; 28,53% và 32,05%).

Có thể nói, nguyên nhân quan trọng hàng đầu dẫn đến bước ngoặt trong diễn biến giá cả này chính là việc chúng ta liên tục được mùa lúa chưa từng có từ đầu năm đến nay khiến giá lương thực từ tháng 7 đến nay đã liên tục giảm và việc bảo đảm an ninh lương thực trong nước tốt hơn trong thời gian tới sẽ khiến chúng ta không còn phải đối mặt với lạm phát cao bắt nguồn từ tác nhân nội sinh rất quan trọng này.

Lạm phát do cầu kéo suy giảm

Thứ tư, cho dù chúng ta sẽ thành công trong việc thực hiện mục tiêu tăng trưởng kinh tế 6,5% trong năm tới, nhưng đây cũng sẽ vẫn là năm thứ hai tụt dốc, cho nên lạm phát do cầu kéo sẽ tiếp tục suy yếu thêm.

Sở dĩ như vậy là bởi lẽ, nếu như trong tám năm 2000-2007, việc hầu như liên tục duy trì được đà tăng trưởng kinh tế năm sau cao hơn năm trước đồng nghĩa với tốc độ tăng thu nhập của quảng đại các tầng lớp dân cư ngày càng tăng cao, sức mua của thị trường trong nước ngày càng mạnh, thì ngược lại, sự suy giảm tốc độ tăng liên tiếp trong hai năm 2008-2009 lại đồng nghĩa với tốc độ tăng thu nhập giảm, sức mua giảm khiến giá cả không thể tăng mạnh.

Không những vậy, việc giá cả không thể tăng mạnh còn bắt nguồn từ nguyên nhân “kép” khác. Đó là, sau một khoảng thời gian lạm phát phi mã quá dài, sức mua của một bộ phận không nhỏ dân cư đã bị suy kiệt và khi nền kinh tế bước vào giai đoạn phát triển khó khăn, công ăn việc làm của bộ phận dân cư này trở nên khó khăn hơn, thu nhập giảm sẽ khiến sức mua giảm.

Tiếp theo, trong điều kiện xu thế giá cả giảm ngày càng mạnh và kéo dài, tâm lý “thắt lưng buộc bụng” của một bộ phận rất lớn dân cư sẽ mạnh hơn và điều này cũng khiến sức mua xã hội giảm.

Việc tốc độ tăng của tổng mức bán lẻ hàng hoá và doanh thu dịch vụ tiêu dùng trong thời kỳ sốt lạnh những năm cuối thập kỷ trước và đầu thập kỷ này chỉ dao động xung quanh ngưỡng 10%, tức là chưa bằng một nửa của những năm nền kinh tế đang trên đà tăng tốc gần đây và cũng chỉ bằng 1/3 tốc độ tăng của năm lạm phát tăng phi mã 2008 đủ cho thấy điều đó.

Nói tóm lại, trong điều kiện hội đủ các yếu tố tiền tệ, chi phí đẩy và cầu kéo đều mạnh như năm 2007 và năm 2008, lạm phát của nước ta đã tăng phi mã, còn trong năm 2009 sắp tới, khi cả ba yếu tố này không còn, chí ít là sẽ bị suy yếu rất nhiều, thì không có lý gì lạm phát sẽ cao ngất ngưởng ở mức hai con số.

Nguyễn Đình Bích
Nguồn: Thời báo Kinh tế Việt Nam

Ý KIẾN BẠN ĐỌC VỀ CHỦ ĐỀ NÀY

Nguyễn Duy Cường 12/1/2008 5:12:52 PM Tôi không phải là chuyên gia kinh tế - tôi cũng không phải là người học cao hiểu rộng như các chuyên gia kinh tế, các vị quan chức chính phủ - nhưng tôi dám chắc với các vị rằng không cần phải phân tích tình hình kinh tế nội tại của chúng ta vận động như thế nào, cũng có thể khẳng định một cách hết sức chắc chắn rằng CPI năm 2009 sẽ là một con số và thậm chí có thể âm, nếu cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới diễn biến ngày các tồi tệ hơn.

Nói như thế, để chúng ta ngay bây giờ xác định và bàn phương hướng khắc phục những hậu quả xấu do sự suy giảm kinh tế tác động trực tiếp đến toàn xã hội - chứ không cần phải tốn công sức giấy mực cho việc phân tích chỉ số CPI năm 2009 là một hay hai con số!
Tuấn 12/1/2008 4:24:01 PM Theo tôi, kích cầu tiêu dùng trong năm 2009 sẽ rất nguy hiểm đối với nền kinh tế.

1. Đối với hệ thống ngân hàng, việc hạ lãi suất cơ bản ảnh hưởng đến chính các ngân hàng. Chỉ mới cách đây có mấy tháng thôi thì các ngân hàng phải huy động tiền với lãi suất rất cao ngất ngưởng, bây giờ lại phải cho vay rất thấp thử hỏi liệu ngân hàng nào chịu nổi số lỗ như vậy.

2. Khi Mỹ, châu Âu đang thắt chặt tín dụng, tiêu dùng của các nước đó giảm. Hàng hóa được sản xuất ra phục vụ nhu cầu của thị trường Mỹ và châu Âu không bán được thừa thãi rất nhiều.

Đương nhiên khi đó, việc đầu tiên các nhà sản xuất và phân phối và nhập khẩu sẽ nghĩ ngay đến chuyện hạ giá thành để bán các sản phẩm đó càng sớm càng tốt để thu hồi tiền về. Khi thị trường tiêu dùng lớn nhất gặp khó đương nhiên họ sẽ nghĩ đến những thị trường tiêu thụ khác để bán sản phẩm.

Lúc này thị trường Việt Nam là thị trường tiêu dùng với 84 triệu dân đương nhiên là rất hấp dẫn, lại được chính phủ hỗ trợ kích cầu tiêu dùng. Theo tôi hàng hóa giá rẻ của các nước khác sẽ tràn ngập thị trường (trước mắt ai cũng có thể nhìn thấy đồ điện tử hiện đang giảm giá rất mạnh, phôi thép...). Nhất là hàng hóa từ Trung Quốc và ASEAN.

Nhìn ra các doanh nghiệp Việt Nam, mấy tháng giữa năm nhập khẩu nguyên liệu đầu vào với giá rất cao, đương nhiên giá thành sản phẩm sẽ cao (điển hình ngành thép). Như vậy các doanh nghiệp Việt Nam ngay bây giờ đã có nguy cơ chết trên sân nhà rất lớn.

Chúng ta là người tiêu dùng Việt Nam, ai cũng hiểu là văn hóa sính đồ ngoại, năm sau cơ hội để có thể mua được hàng hóa ngoại nhập mà mình mơ ước với giá rẻ vừa túi tiền thậm chí còn rẻ hơn của các doanh nghiệp Việt Nam đương nhiên là ai cũng bỏ tiền ra mua rồi.

Xuất khẩu của Việt Nam thì sao? Ai cũng biết kinh tế toàn cầu đang suy thoái, Mỹ, châu Âu, Nhật... các thị trường xuất khẩu chính của Việt Nam đang rất khó khăn.

Vì vậy năm 2009 là năm báo hiệu một năm rất khó khăn cho các doanh nghiệp xuất khẩu thậm chí sẽ có nhiều doanh nghiệp bị phá sản. Theo tôi xuất khẩu của Việt Nam năm sau sẽ giảm đáng kể.

Vì vậy sẽ rất nguy hiểm cho cán cân xuất nhập khẩu. Tôi nghĩ nhập siêu sẽ rất lớn như vậy nguy cơ tái lạm phát sẽ rất cao. Lạm phát đã nguy hiểm rùi tái lạm phát càng nguy hiểm hơn.

Kiều hối: Năm nay lượng kiều hối sẽ giảm khoảng 15-25% tình hình năm sau cũng sẽ không sáng sủa.

Về giảm phát trong thời gian vừa qua. Thực tế hai tháng vừa rùi CPI âm, chủ yếu do giá nguyên vật liệu trên thị trường thế giới giảm, cho nên gián tiếp đẩy CPI của Việt Nam giảm.

Đánh giá tình hình kinh tế Việt Nam năm 2009, theo tôi sẽ là một năm hết sức khó khăn, khó khăn hơn cả cuối năm 2007 và đầu năm 2008. Tuy nhiên hy vọng rằng với sự điều hành của chính phủ, Chính phủ sẽ có những chính sách giúp Việt Nam ổn định kinh tế trong năm 2009 và tiếp tục phát triển trong những năm tiếp theo.
Nguyễn Quốc Nguyên 12/1/2008 1:36:52 PM Lạm phát năm 2009 dưới 2 con số thì có thể dễ dàng hiểu.

Nhưng điều đáng lo ngại là chi tiêu sẽ vẫn thấp, dẫn đến sự suy thoái của nền kinh tế.

Có lẽ chúng ta nên quan tâm nhiều hơn đến việc "Làm thế nào để kích cầu?" cho năm 2009 thì hay hơn:

- Đối với khối ngân hàng: đẩy mạnh cho vay tiêu dùng (cá nhân).

- Đối với các loại hàng hóa, đặc biệt bán lẻ: xây dựng các chương trình khuyến mại lớn, liên tiếp.

- Đối với chính phủ: tạo sự cạnh tranh lành mạnh (giống mảng điện thoại di động trong những năm qua).